Khi tấm màn sân khấu khép lại, khán giả vẫn dành những tràng pháo tay kéo dài cho vở kịch Lọ Lem của nhóm học sinh lớp 9 Praha. Trên sân khấu nơi Lọ Lem và Hoàng tử mỉm cười trong hạnh phúc cùng những phân cảnh được dàn dựng công phu, khiến nhiều người khó tin rằng đây là tác phẩm được thực hiện bởi những học sinh mới chỉ 14 tuổi.

Hơn 20 thành viên đứng phía sau thành công của vở diễn.
Đằng sau những phút giây thăng hoa trên sân khấu là nỗ lực của hơn 20 học sinh lớp 9 Praha cho vở diễn. Từ một dự án trong môn Nghệ thuật Trình diễn, Lọ Lem đã được lựa chọn trở thành tác phẩm trình diễntại sân khấu Bài Học Cuối Năm nhờ sự sáng tạo và tinh thần đam mê của học sinh.
“Trước đó chúng em không đầu tư quá nhiều về trang phục hay nhân sự. Một bạn có thể đóng nhiều vai. Nhưng khi biết mình sẽ diễn trên sân khấu lớn, cả nhóm hiểu rằng mình phải làm lại gần như từ đầu để đem tới vở diễn chỉn chu nhất”, Vũ Hà Khánh My – Trưởng nhóm, nhớ lại.
Từ đó, các em không chỉ học sâu về diễn kịch mà còn cùng nhau viết lại kịch bản, tuyển chọn diễn viên, chuẩn bị đạo cụ, xây dựng sân khấu và lên kế hoạch tập luyện cho cả một tập thể đông thành viên.

Không có Bà tiên vung đũa thần giải quyết vấn đề
Với Bùi Khánh Linh, thử thách lớn nhất đến từ vai trò Đạo diễn. Không chỉ chịu trách nhiệm về chất lượng của vở diễn, Linh phải học cách giữ tinh thần trước áp lực: “Đã có lúc em cảm thấy rất nản vì áp lực biểu diễn trên sân khấu lớn. Số lượng thành viên đông, thời gian của mỗi người lại khác nhau nên việc sắp xếp để cả nhóm cùng tập rất khó. Có những lúc em nghĩ đến việc bỏ cuộc. Nhưng các bạn luôn bên cạnh động viên em và chúng em cùng nhìn về mục tiêu cuối cùng là đưa vở diễn lên sân khấu” – Khánh Linh chia sẻ.
Khánh My lại trưởng thành trong vai trò người dẫn dắt tập thể. Ít ai biết rằng phía sau một trưởng nhóm tự tin, đồng thời đảm nhận vai Bà tiên trên sân khấu, là Khánh My của những ngày đầu còn loay hoay với việc điều phối hơn 20 thành viên. Từ một học sinh chưa từng quản lý tập thể, My liên tục trao đổi với giáo viên hướng dẫn và học cách dung hòa nhiều ý tưởng và giữ cho cả nhóm cùng hướng về một mục tiêu chung.

Phép màu cổ tích trên sân khấu lớn
Làm thế nào để Lọ Lem có đủ thời gian thay trang phục? Làm thế nào để việc chuyển cảnh diễn ra tự nhiên mà vẫn giữ được cảm xúc của khán giả? Những câu hỏi tưởng chừng rất nhỏ ấy lại trở thành bài toánmà cả nhóm cùng nhau tìm lời giải.
Từ những cuộc trao đổi sau giờ học, chi tiết Bà tiên xuất hiện với nhiều cảnh diễn là cách xử lý thông minh cho những lần thay đổi trang phục của Lọ Lem. Cả cái kết đám cưới của Lọ Lem có sự chúc phúc của Mẹ kế và hai người chị cũng là ý đồ đặc biệt được thêm vào. Theo Khánh Linh, đó là cách nhóm muốn kể về một hạnh phúc trọn vẹn hơn, nơi tất cả mọi người đều có cơ hội tha thứ, thấu hiểu và chúc phúc cho nhau.
Từ cách xử lý sân khấu đến việc viết lại chi tiết kết thúc, các em không chỉ kể lại một câu chuyện cổ tích quen thuộc mà còn gửi gắm vào đó góc nhìn, cảm xúc và những giá trị mà chính mình tin tưởng.

Sự trưởng thành của học sinh dưới ánh đèn sân khấu
Hành trình ấy luôn có sự đồng hành của cô Nguyễn Thị Thu – Giáo viên Nghệ thuật Thị giác. Từ những buổi lên ý tưởng đầu tiên đến từng lần tập luyện, cô không làm thay học sinh mà trở thành người hướng dẫn, đặt câu hỏi và trao cho các em cơ hội tự tìm lời giải cho tác phẩm của mình.
Đó cũng là tinh thần của giáo dục Nghệ thuật tại Dewey. Mục tiêu không chỉ tạo nên màn trình diễn ấn tượng, mà là tạo ra không gian để học sinh khám phá bản thân, học cách đồng cảm, hợp tác và biến những ý tưởng thành hiện thực.
Khi những tiếng vỗ tay vang lên không ngớt từ khán giả, đó chắc chắn là phần thưởng xứng đáng cho nỗ lực của cả tập thể. Nhưng điều quý giá nhất mà nhóm học sinh 9 Praha mang về sau vở diễn có lẽ không nằm ở những lời khen hay ánh đèn sân khấu. Đó là những bài học mà các em chỉ có thể có được khi tự mình bước qua thử thách: học cách dẫn dắt một tập thể, học cách lắng nghe những ý kiến khác biệt, học cách kiên trì trước áp lực và tin vào khả năng của chính mình.

Cuối cùng, phép màu đẹp nhất của vở Lọ Lem không nằm ở cỗ xe ngựa hay trang phục lộng lẫy. Phép màu ấy nằm ở chính những học sinh đã tự tay tạo nên sân khấu của mình, tự viết nên câu chuyện của mình và trưởng thành thêm một bước trên hành trình tuổi 14.




