Khi hỏi một học sinh cuối cấp điều quý giá nhất sau những năm tháng phổ thông, nhiều người sẽ nghĩ đến một bảng điểm đẹp, một tấm bằng tốt nghiệp hay những giải thưởng danh giá. Thế nhưng, trong những dòng chia sẻ của học sinh Dewey, điều các em nhắc đến nhiều nhất lại là sự trưởng thành của chính mình.

Tại Dewey, không có khuôn mẫu chung cho sự trưởng thành. Có bạn lớn lên qua những cuộc tranh luận học thuật, học cách bảo vệ chính kiến nhưng cũng biết lắng nghe và tôn trọng những góc nhìn khác biệt. Có bạn vượt qua nỗi sợ để tự tin đứng trên sân khấu, dẫn dắt một dự án hay khởi xướng những hoạt động giá trị cho cộng đồng. Cũng có những thay đổi diễn ra rất âm thầm: biết chấp nhận thất bại như một phần của hành trình trưởng thành, biết mở lòng để kết nối, biết chịu trách nhiệm với những lựa chọn của bản thân. Các em hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở việc luôn là người xuất sắc nhất, mà ở nỗ lực trở thành phiên bản tốt hơn của bản thân mỗi ngày.

Một tấm bằng tốt nghiệp xuất sắc hay một bảng điểm ấn tượng có thể mở ra cánh cửa của những trường đại học danh giá. Thế nhưng, Dewey tin rằng, điều giúp các em đi xa trên hành trình phía trước lại là những giá trị không đo bằng điểm số. Đó là sự tự tin để cất lên tiếng nói của mình, là lòng dũng cảm để đối diện với những điều chưa biết, là bản lĩnh để đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, là sự tử tế để sống có trách nhiệm, biết sẻ chia với những người xung quanh.
Bởi suy cho cùng, học để biết, học để làm và học để thành công đều bắt đầu từ việc học để làm người. Kiến thức chỉ thực sự có ý nghĩa khi góp phần bồi đắp nhân cách, bản lĩnh và những giá trị sống bền vững. Khi một học sinh trưởng thành hơn về phẩm chất, biết sống có trách nhiệm, biết yêu thương và cống hiến, đó cũng là thành quả ý nghĩa nhất mà giáo dục có thể mang lại.





