Vượt khỏi khuôn mẫu của một sân khấu trình diễn và báo cáo cuối năm, Bài Học Cuối Năm cấp THCS-THPT tại Dewey Ocean Park đã trở thành một hành trình chạm đến chiều sâu của cảm xúc, nơi văn học, lịch sử và nghệ thuật gặp nhau để kể lại những câu chuyện về con người bằng tất cả sự rung động và đồng cảm.

Mở đầu hành trình nghệ thuật là vở nhạc kịch “Lọ Lem” – nơi các học sinh đưa khán giả bước vào thế giới cổ tích lung linh của phép màu, âm nhạc và những giấc mơ cổ tích. Với sự chuẩn bị công phu từ môn Nghệ thuật Trình diễn, từng nhân vật xuất hiện đầy sống động. Khi hóa thân vào từng nhân vật với những hoàn cảnh và lựa chọn khác nhau, các em hiểu rằng phía sau mỗi hành động luôn là một câu chuyện, phía sau mỗi tổn thương luôn là một khát khao được yêu thương và thấu hiểu. Đằng sau những lớp hóa trang và ánh đèn sân khấu, điều các em thực sự học được là sự tử tế, lòng bao dung và niềm tin vào những điều tốt đẹp.
Nếu “Lọ Lem” là thế giới của những giấc mơ trong trẻo và hy vọng dịu dàng, thì vở kịch “Viết tiếp câu chuyện hòa bình” của môn Văn – Lịch sử lại đưa người xem đi qua những thăng trầm của lịch sử dân tộc bằng những xúc cảm sâu lắng và đầy tự hào. Trên sân khấu ấy, học sinh không “kể lại” lịch sử mà còn thực sự “sống” cùng lịch sử khi hóa thân thành những nhân vật lịch sử giữa các giai đoạn đầy biến động của đất nước. Từ truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ, bi kịch Mị Châu – Trọng Thủy, những cuộc khởi nghĩa thời Bắc thuộc, hào khí Lam Sơn cho đến những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mỗi lớp diễn đều mang theo khát vọng độc lập và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam.

Trên sân khấu, mỗi vai diễn không chỉ được thể hiện bằng lời thoại mà còn bằng những xúc cảm chân thật hiện lên trong ánh mắt, giọng nói và từng khoảng lặng. Khi hóa thân vào những con người từng đi qua chiến tranh, đói nghèo và mất mát, học sinh như được chạm tới những nỗi đau rất thật của lịch sử. Chính hành trình được “sống” trong nhiều thân phận, nhiều giai đoạn lịch sử khác nhau đã giúp các em cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Lịch sử không còn là những bài học trong sách vở mà trở thành ký ức, cảm xúc và niềm tự hào được lưu giữ trong trái tim của mỗi học sinh Dewey.

Qua những “bài học” được kể từ chính học sinh, Văn – Tiếng Việt cùng Khoa học Xã hội & Nhân văn tại Dewey đã mở ra cho học sinh cơ hội nhìn cuộc sống bằng sự thấu cảm và trái tim rộng mở hơn. Những tiết mục chỉn chu, công phu hay những tràng pháo tay tán thưởng chắc chắn là phần thưởng xứng đáng cho nỗ lực của các em trong suốt một năm học. Nhưng điều còn ở lại sau cùng có lẽ nằm sâu hơn thế: trở thành những con người biết thấu hiểu, sẻ chia nỗi đau của người khác, biết đồng cảm với những số phận mình chưa từng trải qua, sống nhân ái, có trách nhiệm và yêu thương con người, cuộc sống quanh mình.




