Nhắc tới cô Nguyệt, học sinh lớp 12Detroit sẽ nhớ ngay tới nickname “Mara Moon” hay “Nguyệt Mama”. Những biệt danh gần gũi ấy phần nào nói lên tình cảm các em dành cho một người thầy, một người bạn đồng hành trong suốt những năm tháng gắn bó với Dewey . Là giáo viên chủ nhiệm của 12Detroit trong suốt 3 năm học cấp 3, vẫn hay gọi vui cả lớp là “ổ quỷ”, thế nhưng với cô, 26 cái tên chính là dấu ấn đáng nhớ nhất trong thanh xuân nghề giáo của mình.

“Nộp điện thoại nào!” “Ôn thi đi, kỳ thi một lần trong đời!” “Lại quay tóp tóp!”… Câu “cửa miệng” quen thuộc này hẳn sẽ khiến nhiều học sinh lớp 12 bật cười khi nhớ về cô Nguyệt. Chủ nhiệm một tập thể có sĩ số đông nhất khối song khả năng “đọc vị” từng học trò của cô luôn khiến người khác ấn tượng. Cô còn đặc biệt sáng tác một bài thơ riêng để “khắc họa chân dung” từng thành viên trong lớp.
Là giáo viên môn Văn-Tiếng Việt, điều cô mong học sinh mang theo sau mỗi giờ học không chỉ là những bài phân tích, bình giảng mà còn là một tiếng nói lương tâm nhắc các em biết sống nỗ lực, sống tử tế và có trách nhiệm với những người xung quanh. Thấu hiểu áp lực thi cử và những chuyển biến tâm lý của năm cuối cấp, cô chọn đồng hành với học sinh bằng cách lắng nghe. Trước mỗi kỳ thi quan trọng, cô dành thời gian gặp riêng từng bạn, cùng các em gỡ rối những khó khăn trong học tập, những tâm tư của tuổi 17. “26 bạn là 26 cá tính khác biệt hoàn toàn. Không ít lần tôi đứng ra giảng hoà những hiểu lầm, xích mích và giận hờn của học sinh. Thế nhưng, đó cũng là lúc cả cô và trò học cách thấu cảm, đặt mình vào vị trí của người khác.” – Cô Nguyệt nhớ lại.

Với cô Nguyệt, niềm tự hào lớn nhất sau 3 năm đồng hành cùng 12Detroit chính là sự khôn lớn, trưởng thành của 26 thành viên. Chuyển đến Dewey năm lớp 11, những ngày đầu, Anh Đức (12Detroit) là một cậu học trò khá rụt rè, ngại mở lòng với mọi người xung quanh. Chính sự bao dung và đồng hành của cô Nguyệt đã giúp em dần cởi mở hơn, tự tin hòa nhập với tập thể. “Trên lớp, chúng con luôn được khuyến khích đặt câu hỏi, thử sức với những trải nghiệm mới. Giống như một người mẹ thứ hai, cô Nguyệt luôn bao dung với những lần chúng con mắc lỗi. Có những hôm đi học muộn hay quên điểm danh, cô chỉ cười rồi mắng yêu vài câu. Có những lúc chúng con có những tâm sự khó nói, cô cũng sẵn sàng ngồi xuống lắng nghe.” – Anh Đức chia sẻ.

Trong 3 năm chủ nhiệm, cô đã chứng kiến nhiều dự án đặc biệt của học trò như cửa hàng nông sản Tây Bắc hay ứng dụng dịch tiếng Thái Lan. Nhưng điều cô tự hào hơn cả là sự trưởng thành của các em qua từng dự án, là sự sáng tạo, tinh thần đồng đội và bản lĩnh không bỏ cuộc. Luôn sát sao, đôi lúc nghiêm khắc, cứng rắn nhưng đằng sau đó luôn là một niềm tin mãnh liệt dành cho học trò, giống như trong cuốn lưu bút cô từng viết: “Cô nhắc nhở, thúc giục không phải vì các con chưa đủ tốt, mà vì cô tin các con có thể làm tốt hơn nữa.”

Trong Totto-chan bên cửa sổ, thầy Kobayashi luôn tin rằng mỗi đứa trẻ đều mang trong mình những phẩm chất tốt đẹp, chờ được khơi mở bằng sự tin tưởng và yêu thương. Đó cũng là điều cô Nguyệt luôn kiên trì vun đắp trong suốt những năm gắn bó với Dewey: lắng nghe để học sinh không cảm thấy đơn độc, truyền động lực để các em dám bước ra khỏi vùng an toàn và tin vào chính mình. Và có lẽ, khi tạm biệt Dewey, điều đọng lại trong học sinh lớp 12Detroit không chỉ là những bài học trên trang sách, mà còn là bóng dáng của một người thầy đã trao cho các em niềm tin để vững bước trên hành trình trưởng thành.




