Khi đọc một tác phẩm văn học, đã bao giờ bạn tự hỏi: Vì sao tác giả lại mang trong mình những trăn trở ấy? Vì sao Bà Huyện Thanh Quan vẫn cảm thấy cô đơn, buồn bã dù được vua trọng dụng, mời vào cung nhận chức? Cảm xúc nào đã thôi thúc thi sĩ Mạnh Hạo Nhiên viết nên bài thơ “Xuân Hiểu”? Vì sao Trần Tế Xương lại sáng tác bài thơ “Sông lấp” khi nghe thấy tiếng ếch kêu?



Tại Hội thảo Thơ trữ tình khối 4, các “thi sĩ nhí” không chỉ dừng ở việc đọc, mà còn chủ động đặt mình vào tâm thế của tác giả, trong đúng bối cảnh lịch sử để cảm nhận hoàn cảnh sống, tâm tư tình cảm, những rung động nội tâm ẩn sâu trong từng câu chữ.
Đó là cảm xúc buồn thương, nhớ nhung khi phải xa quê nhà, nuối tiếc quá khứ vàng son của triều đại cũ được Bà Huyện Thanh Quan gửi gắm trong “Qua Đèo Ngang”. Dù được trọng vọng, dù có nhiều “người hầu kẻ hạ” bên cạnh, bà vẫn cảm thấy cô đơn, cảm thấy “một mảnh tình riêng, ta với ta”. Hay đó là nỗi cô đơn, trầm lắng, lặng lẽ của nhà thơ Nguyễn Khuyến trước không gian rộng mà vắng trong bài thơ “Thu điếu”, được thể hiện tinh tế qua hình ảnh “tượng gối buông cần”, tâm thế nhàn tản bên ngoài nhưng ẩn chứa nhiều trăn trở sâu kín bên trong.

Những tâm tư, cảm xúc đó không chỉ được thể hiện qua ngôn từ mà còn bằng nhiều hình thức sáng tạo: từ những bức tranh minh họa giàu cảm xúc, mô hình đất nặn rực rỡ sắc màu, đến các slide thuyết trình được chuẩn bị chỉn chu, mạch lạc. Mỗi sản phẩm là kết tinh của một quá trình tìm tòi, thảo luận, phân tích và đặc biệt là sự đồng cảm sâu sắc với tác giả của các học sinh khối 4 Dewey Hải Phòng.



Hội thảo thơ trữ tình khép lại, nhưng đã “gieo mầm” cho “thế hệ tiếp nối tinh hoa” khả năng cảm nhận vẻ đẹp và sự tinh tế của cảm xúc, đồng thời nuôi dưỡng niềm thổn thức, sự nhạy cảm trước thời cuộc. Chính những rung động ban đầu ấy sẽ trở thành nền tảng cảm xúc vững chắc, giúp các em biết đồng cảm, biết sẻ chia trong cuộc sống, trở thành hành trang vững chắc để các em trở thành những con người tử tế trong tương lai.




